Hoà thượng Thích Minh Thành, Trưởng Ban Quản Trị Tổ Đình Ấn Quang,
Kính dâng Hoà thượng với tất cả lòng thành kính và ngưỡng mộ!
Hoà thượng viên tịch năm Canh Thìn-2000
CÒN ĐÂU
Kính bạch chư tôn đức trong ban tang lễ
Kính bạch chư tôn đức trong môn đồ pháp quyến.
Con, Tỳ kheo Thiện Hữu, cựu học tăng khoá I trường Cơ Bản Phật Học Tp Hồ Chí Minh vừa hay tin Cố Hoà Thượng Thích Minh Thành, thâu thần viên tịch. Nơi phương xa, con chỉ biết bái vọng về Ấn Quang Tổ đình, thành kính cung nguyện chư tôn đức trong ban tang lễ pháp thể khương an, viên dung trí lực, để đảm đương tang sự thành công viên mãn!
Con cũng thành tâm chia buồn cùng chư tôn đức trong ban hiếu đồ, sự mất mát lớn lao ngàn sau không tìm lại được! Kính chúc quý ngài thân tâm an lạc!
Kính xin quí ngài cho con dâng đôi lời tưởng niệm!
Nam Mô A Di Đà Phật
Ngậm ngùi nhìn cánh chim bay
Còn đâu hình bóng đức tài đó đây
Tôn dung rạng rỡ tháng ngày
Chấp tay khấn nguyện liên đài Thầy sang.
Kính nhớ giác linh xưa!
Túc duyên đầy đủ
Cội bồ đề vun bón thường xuyên
Đồng chơn, phát nguyện ly trần
Nhập đạo, dưỡng tâm khai trí.
Rời miền châu thổ mênh mông
Đến cửa Ấn Quang cầu đạo
Đủ phước duyên gặp sư tổ Thiện Hoà
Được chấp nhận vào thiền gia, sôi kinh nấu sử.
Một dạ thờ thầy
Nhất nhất không rời nửa bước
Lòng không đắm trước
Nhận Lục hoà làm lương dược tồn sinh
Cư xử với đệ huynh
Chẳng sinh tâm hơn-được
Chẳng bợn lợi danh
Xem sắc-tài như hoa đớm
Mạnh dạn vào cõi sắc-không
Trong đêm tăm tối, nhờ đèn thiền dẫn lối
Trước cảnh hợp-tan, chỉ nương chủ ông khai trí!
Kính bạch Thầy,
Còn đâu nữa lời Thầy trên bục giảng
Giọng trầm hùng đều đặn thiết tha
Lấy giới luật làm nếp sống chan hoà
Bốn năm Cơ Bản trở thành muôn thuở.
Còn đâu nữa học đường Thầy khai mở
Đại Phật tuyên dương toả ngát muôn phương
Tỳ Ni Nhật Dụng, mười giới dẫn đường
Oai Nghi Cảnh Sách, môn học sở trường Thầy dạy chúng.
Lời Thầy khuyên răn trăm ngàn lần đều đúng
Học thuộc lòng, từng chữ, từng câu
Sau mỗi giới, Thầy cố gắng tóm thâu
Cho dễ nhớ, làm nhịp cầu lên Cao-Cấp!
Còn đâu nữa những chuyến đi xa tít-tắp
Nào U-Lam-Ba-Toa, Mông Cổ thủ đô
Nào Hà Nội, đất Bắc, Yên Tử danh sơn
Hay những chuyến Ấn độ, Trung Hoa đầy ý nghĩa.
Khi trở về
Dung nghi vui vẻ chẳng chút não nề
Hăng say trong việc thừa đương Phật sự.
Nhớ những lúc:
Nào tình thương, nào kẹo bánh phương xa
Hay xâu chuỗi tràng, nhắc nhở chúng con giữ gìn chánh niệm.
Con nhớ mãi những ngày gần Tết
Lớp học Thầy bỗng nhốn nháo xôn xao
Tiếng học trò réo gọi: “Lì xì Thầy ơi, lì xì Thầy ơi”
Lũ chúng con tinh nghịch, quấy rầy Thầy
Lòng Thầy vui vẻ, không câu nệ so đo
Mà còn dạy cho trọn tình Sư-đệ:
“Mấy huynh ráng học,
Đừng mải mê chơi
Kẻo uổng công một đời
Phí sức làm tu sĩ”.
Kính bạch Thầy:
Còn đâu nữa hiếu hạnh Thầy muôn thuở
Ngày thâu đêm săn sóc một mẹ già
Không nề cực nhọc, chẳng chút than van
Lòng tận tuỵ, phụng dưỡng mẫu từ trong gang tấc.
Còn đâu nữa gương lành cao chất ngất
Phục vụ Tổ đình, báo bổ đàn na
Khuyên người chuyên niệm Lục tự Di đà
Đêm ngày trì tụng Pháp hoa kinh vi diệu!
Ôi biết bao kỷ niệm
Nghiên bút thế gian không tả xiết
Phương trời biền biệt
Con chỉ tự nhủ lòng:
Nguyện cho hoa giới hạnh trổ bông
Hương lan toả vào lòng nhân thế!
Nam mô Ấn Quang đường thượng, thượng Minh hạ Thành tác đại chứng minh!
Ấn độ, 17-01-2000.
Con, Tỳ kheo Thiện Hữu thành tâm kính lễ!